" Mày… Mày là do mày…chính là nguyên nhân khiến cho bọn tao sống chui lủi như lũ chuột cống. Tại mày đã cướp mất vị trí thừa kế … Tất cả lại tại mày … " End hét lên đầy tức giận, tiếng hét giờ đây không thể lấn át được tiếng mưa.
Cô có thể cảm nhận được hân hận cô đến nhường nào.
" Vậy chỉ cần tôi nhường vị trí đó thì sao? " Diệp Bạc Anh đưa ra thoả thuận bởi sau cùng cái ghế đó cô không cần.
" Mày định lừa tao sao? Mẹ tao đã chết do mày sát hại. Không một vị phu nhân nào là không chết dưới tay mày cả trừ mẹ mày! " đôi mắt hắn im rõ hình bóng của cô đầy hận thù.
Phập!
Diệp Bạc Anh hờ hững nhìn con dao bay về phía mình và ghim vào thân cây thông sau lưng.
" Ha! Mày nói mày không cần cái ghế đó sao mày lại né con dao đó? "
" Tại sao ta? " cô nhếch mép cười đầy quỷ dị sau đó rút con dao ở đằng sau mà lao đến trước mặt hắn.
" Mày! … " Hắn giật mình lùi lại bởi thứ duy nhất mà hắn sử dụng thành thạo chính là dao, vừa rồi hân ném dao về phía cô khác nào dâng thịt vào miệng cọp.
Cũng nhân cơ hội này con sói trong tay hắn đã vùng ra và đợp vào mặt hắn những con sói xúng quanh còn sống cũng lao vào xâu xé hắn để trả thù cho những con sói trong đàn khác đã chết vì hắn.
" Aaa…aaaaa!!aaaaaa!! Aaaaa "
Tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-em-bang-su-diu-dang/3353298/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.