Uyên vương phủ.
Trước cửa lớn Uyên vương phủ là đèn lồng màu trắng... dải lụa trắng treo lên trên, bay bay theo gió thổi... trong phủ truyền ra tiếng khóc nho nhỏ cùng những tiếng nói nghẹn ngào và xót xa.
"Tỉ tỉ... người mau tỉnh lại đi!" Yến Yến quỳ bên giường, trên gương mặt vui vẻ thường ngày đã không còn, thay vào bi thương vô bờ... nước mắt long lanh cứ thế tuôn ra tựa như cơn mưa ngâu chợt đổ, nhiều nhiều giọt nước mắt thay phiên nhau lăn dài từ đôi gò má thay phiên nhau rơi xuống đất phát ra tiếng tí tách bắt tai.
Tại sao sau một đêm người cạnh nàng, nàng yêu quý ra đi? Trước là ma ma, giờ là tỉ tỉ?!
Yến Yến nâng mắt đỏ hoe nhìn nữ tử xinh đẹp an tĩnh ở giường kia, y phục rách nát đã được thay mới, đầu tóc rối đã chải lại thật gọn gàng và gương mặt đã sạch sẽ... như ban đầu, nhưng trên cổ, bên mặt, mu bàn tay của nữ tử không như thế, làn da trắng tuyết trước trơn nhẵn kia giờ có thêm vết kiếm chém dài cùng vết xước lớn nhỏ, đúng, vốn nên không mang một vết xước hay vết thương nào mới là toàn vẹn, không... là trong thân xác phải còn hồn, tim phải còn đập lẫn môi kia phải có nụ cười sáng lạn mới là toàn vẹn thật sự.
Yến Yến nhìn nữ tử đến lòng đau lại càng khóc dữ dội, nhớ tới lần đầu tiên gặp gỡ.
"Nô tì là Yến Yến, Vương ma ma lúc trước nhận nuôi nô tì. Vương ma ma đã đi rồi, trước khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-duu-ta-thanh-vuong-phi-roi-2/2511253/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.