Xoàng...
Tiếng rơi vỡ của bình rượu vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong màn đêm.
Nam nhân đứng giữa sân, thân bạch y đơn bạc với gương mặt tinh xảo mang theo nét mặt lờ đơ mụ mị do men rượu gây nên, trong đôi mắt đen đẹp đẽ đến có thể câu hồn đoạt phách ẩn ẩn bi thương đan xen oán hận...
Sau tất cả... trời vẫn không thương tiếc cho hắn? Hay do hắn không bảo vệ được tốt?
Ha ha... dù là gì, tại ai đi nữa thì hắn cũng mất nàng rồi...
Hoa Hoa của hắn..
Vương phi của hắn...
Thê tử của hắn...
Là nàng đã xa hắn mất rồi.
Nam nhân bỗng cười cợt thành tiếng, chân đứng thẳng ngẩng đầu nhìn trời cao đầy trăng sao sáng ngời kia, đẹp long lanh như mắt nàng... trăng tròn đang tỏa sáng dịu dàng kia như bóng hình nàng hiện hữu rõ ràng trong đầu hắn lúc này, từng chút càng rõ... rõ đến mức làm trái tim đau thật đau giống bị người ta đâm một kiếm... không... nỗi đau ấy hơn cả thế! Còn trong lòng hắn thì thắt lại tựa như bị siết chặt lấy mãi không buông ra.
Bên tai là những tiếng cười đùa trêu chọc đan xen chân thành nghiêm túc.
"Sắp chết vì không thở được rồi! Buông mũi người ta ra!"
"Ta Yêu Chàng."
"Sẽ không tha thứ cho mỹ nam! Sẽ không..."
"Hoa Hoa chưa hề quan tâm tới hối hận. Hoa Hoa xin mẫu phi cho con thêm thời gian, khi tình yêu của con chọn đã đủ chắc và chính con không thể dứt ra."
"Liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/troi-duu-ta-thanh-vuong-phi-roi-2/2511252/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.