Lý Hồng Kiều cau mày nghĩ về kẻ áo bào đen và âm thanh hư ảo lúc trước, nàng không biết hai kẻ đó là ai, cũng không biết ma thú chạy trốn thứ gì.
Nhưng may mắn một điều chính là nàng kịp thời ngăn cản ma thú bước vào thế giới này, nó bị phong ấn ở trong U Minh chi địa đã 10 vạn năm, tu vi đáng lý ra sẽ giảm xuống còn Vương Kỳ sơ giai, nhưng không ngờ được thời gian trôi qua như vậy, ma thú kia chỉ rơi xuống Đế Kỳ cảnh mà thôi.
Ma thú khi thoát ra khỏi đó thì không nên nhiều lời, trực tiếp đáp xuống lục địa thì U Minh chi địa cổng sẽ bể nát, dù là nàng cũng không thể tự tay động thủ, mà tìm ra một cái pháp bảo phong ấn khác.
Dù sao một người từng là Thần Nữ và một thứ từng là Ma Thần đánh nhau, thiên hạ không bị diệt vong một nửa cũng là thương tổn một phần.
"Cũng may cái tất nói nhiều của ma thú đó không thay đổi, bằng không thiên hạ này lại rơi vào thần ma tranh đấu."
Lý Hồng Kiều nhìn lên hư không vô tận trời sao thở ra một hơi nói.
Nàng phất tay liền có bạch quang xuất hiện, bạch quang biến mất để lộ bóng người Trần Lục.
"Một tay thật sự có chút bất tiện a."
Trần Lục thở dài nhìn cánh tay trái không còn nói.
Lý Hồng Kiều xòe lòng bàn tay nói:
"Hắc Minh Hoa của ta đâu?"
Trần Lục lấy ra một cái pháp bảo phong ấn, bên trong phong ấn một cây hoa màu tím nhìn như sen tím yêu dị.
Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-thien-son/1742950/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.