Lục Phong Thần mỉm cười dẫn đường ở phía trước, ra hiệu cho những binh sĩ và sĩ quan phía sau có thể rút lui rồi.
Hai vị sĩ quan cùng nhóm binh sĩ vô cùng ngơ ngác, bọn họ thực lòng không thể hiểu nổi, vừa nãy Chiến thần vì sao lại hành lễ quỳ một gối như vậy?
Mặc dù cấp bậc của Hầu quân tướng vô cùng tối cao, nhưng ở Long Hạ không cần phải quỳ một gối hành lễ như vậy, bởi vì ở đây chú trọng quan hệ bình đẳng cá nhân.
Chỉ là điều mà bọn họ không biết đó là, Lục Phong Thần vừa rồi quỳ một gối, ngoại trừ quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới còn là quan hệ giữa đệ tử và sư phụ.
Đệ tử muốn quỳ xuống hành lễ với sư phụ, đây là một chuyện đạo lý hiển nhiên.
Lục Phong Thần vì muốn giữ bí mật thân phận của Diệp Vĩnh Khang, rất ít khi nói với bên ngoài về mối quan hệ của mình với anh, khắp cả cái Long Hạ này, chỉ có Trịnh Thiên Khải và Lôi Ngàn Tuyệt biết chuyện này.
“Sư phụ, đây là văn phòng của tôi, ổn chứ!”
Lục Phong Thần dẫn Diệp Vĩnh Khang vào phòng làm việc: “Sư phụ, anh ngồi xuống nghỉ một lát, tôi đã chuẩn bị thuốc lá tốt và trà ngon cho anh rồi, tôi biết rõ khẩu vị của anh mà…”
Bụp!
Lục Phong Thần xoay người chuẩn bị đi pha trà đột nhiên bị đá một cái vào mông.
“Sư phụ, anh…”
Lục Phong Thần đau đớn nhăn mặt, cú đá này Diệp Vĩnh Khang đã dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-ben-em/634946/chuong-1344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.