Ngay khi bà ấy đang nghĩ cách làm sao từ chối mà không mất mặt, Vương Phú Quý đột nhiên nói: “Đắt vậy à, được rồi, lấy hai cái!”
“Này, này, không phải chứ…”
Người phụ nữ trung niên ngạc nhiên đến mức lắp bắp, đang chuẩn bị ngăn cản, nữ nhân viên bán hàng ở bên cạnh đột nhiên xấu xa nói: “Chị à, hai chiếc này cộng lại là năm trăm nghìn, xin hỏi chị quẹt thẻ hay dùng tiền mặt ạ?”
“Tôi…”
Người phụ nữ trung niên lo lắng đến mức giậm chân, ánh mắt nhìn Vương Phú Quý và Lý Xuyên Trụ trở nên đầy oán hận, trong lòng nghĩ không ngờ hai người này lại tham lam đến vậy, vừa mở mồm ra đã hỏi cái đắt nhất.
Lúc này bà ấy hối hận chết đi được, sớm biết hai người này tham lam như vậy thì nhất định sẽ không đứng ra nói giúp bọn họ.
Năm trăm nghìn này bà ấy nhất định sẽ không bỏ, hôm nay e là mất mặt lắm đây.
Nhưng khi bà ấy đang định từ chối, Vương Phú Quý đột nhiên nói: “Chị à, ý tốt của chị chúng tôi xin nhận, nhưng làm sao để chị bỏ tiền được chứ?”
Nói xong, Vương Phú Quý lấy một tấm thẻ từ trong chiếc túi của bộ đồng phục rằn ri đã sờn ra, nở một nụ cười cực kỳ chất phát với nữ nhân viên bán hàng: “Em gái à, phiền cô chọn giúp chúng tôi hai chiếc vừa người. Ngoài ra phiền cô chọn thêm giúp tôi cả quần và giàu nữa, vẫn theo quy tắc cũ, nhất định phải là loại đắt nhất”.
Nữ nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-ben-em/634940/chuong-1338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.