Thì ra là vậy, Khâu Thụy Vân hỏi: “Bố cô lái xe taxi à?”
“Không, ông ấy lái xe tải lớn, việc thao tác tay lái còn khó hơn.” Tạ Uyển Oánh từng ngồi trên xe của bố, có thể cảm nhận sâu sắc điều này.
Vào những năm 80-90, lái xe tải rất kiếm tiền, năm đó bố cô đã từng phất lên gần mười năm, lúc huy hoàng nhất có một đội xe vận tải riêng với bốn chiếc xe. Sau khi đội xe được thành lập, chưa đầy hai năm, đã xảy ra tổng cộng ba vụ tai nạn nghiêm trọng, xe hỏng người mất. Cả nhà phải bán nhà bán xe, nợ người ta tổng cộng ba, bốn mươi vạn tệ, có thể nói là mất hết của cải.
Từ đó về sau, tính tình bố cô thay đổi rất nhiều, làm ra rất nhiều chuyện kỳ quái. Mẹ cô thường nói, bố cô bị người nhà họ Tạ xúi giục. Bất quá, bố cô không thích con gái, một mực bắt mẹ cô dù không bỏ công việc cũng phải sinh bằng được một đứa con trai, đó là sự thật. Đây là quan niệm gia truyền của gia tộc họ Tạ.
Ông nội cô, Tạ Hữu Thắng, cũng giống như bố cô, thời trẻ từng huy hoàng, sau đó xảy ra chuyện trở nên nghèo khó thất vọng. Với cuộc đời như vậy, ông ta vẫn thường xuyên dạy dỗ con cháu, luôn miệng đắc ý nói trong nhà có ba đứa con trai, mượn điều đó để đả kích ông ngoại Tôn chỉ có hai đứa con gái vô dụng.
Phải thừa nhận là, mẹ và dì út của cô đều không có học vấn, lấy chồng cũng bình thường, cuộc sống không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815036/chuong-703.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.