Hai người ở đây đang rất tự trách và lo lắng, tâm hồn ngay lập tức được an ủi: “Vâng. Thầy Đào.”
Đi đến quầy làm thủ tục bay, nhân viên đã giúp họ đổi vé chuyến bay gần nhất có dừng lại ở sân bay quốc tế thủ đô, thời gian cất cánh là hai mươi phút sau. Hai người tính toán, có thể kịp, vô cùng may mắn.
Sau đó, giống như thủ tục bay ở sân bay thủ đô, hai người đi qua lối đi đặc biệt để lên máy bay. Trước khi đi Tạ Uyển Oánh giúp tiền bối nhắn tin thông báo về bệnh viện, nói đã lên máy bay.
Không lâu sau, có một tin nhắn bốn chữ trả lời cho cô: “Không cần căng thẳng.”
Chắc chắn là Đào sư huynh viết. Bất cứ lúc nào, bất cứ hoàn cảnh nào, một người thầy giỏi luôn có một trái tim vô cùng mạnh mẽ để bảo vệ bệnh nhân. Tạ Uyển Oánh nghĩ thầm, trong đầu hiện lên gương mặt bầu bĩnh của Đào sư huynh, người luôn có đôi mắt hiền hòa và nụ cười bình thản để đối phó với mọi thứ.
Máy bay trở về cất cánh.
Vân Vũ
Khâu Thụy Vân cuối cùng cũng an tâm hơn một chút, quay sang nói với hậu bối: “Lần đầu tiên đi xa như vậy để lấy tạng.”
Nói cách khác, tiền bối cũng giống như cô, là lần đầu tiên trải qua một hành trình khúc chiết như vậy, thuộc dạng ‘linh kinh nghiệm’. Cho nên, tiền bối cũng luống cuống không kém gì cô.
“Lần này về, khoa chắc sẽ phải tổng kết kinh nghiệm.” Khâu Thụy Vân nghĩ ngợi rồi nói.
“Tiền bối ý là sao ạ?” Tạ Uyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815035/chuong-702.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.