“Em sẽ đề xuất ý kiến với các thầy vào buổi chiều,” Tạ Oánh Oánh một mực đồng ý với cậu ấy.
Triệu Triệu Vĩ nắm tay cô, cảm động trước sự dũng cảm của cô mà nói: “Oánh Oánh, cảm ơn cậu, chỉ có cậu nguyện ý làm cái chuyện không được lòng người này. Hơn nữa, những gì cậu nói sáng nay rất đúng. Tôi không nên đối xử với mẹ như vậy. Đứa trẻ mười tuổi ở phòng bên cạnh còn mang cơm cho mẹ bị bệnh. So với cậu bé đó, tôi giống như một tên khốn.”
Bạn cùng lớp đã nghĩ thông suốt là tốt rồi, Tạ Oánh Oánh mỉm cười an ủi, hỏi: “Một đứa trẻ mười tuổi sao?”
“Sáng nay cậu kiểm tra phòng không thấy sao?”
Buổi kiểm tra phòng sáng nay chỉ là lướt qua, Tạ Oánh Oánh đã cân nhắc dành thời gian buổi trưa để xem qua tất cả bệnh án của nhóm, nhanh chóng nắm bắt tình hình của tất cả các bệnh nhân.
“Mẹ của cậu bé đó là bệnh nhân xơ gan, có bệnh cổ trướng,” Triệu Triệu Vĩ nói.
Việc cậu bạn chú ý đến bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, chứng tỏ cậu ấy đã nhận thức lại thân phận một sinh viên y của mình. Tạ Oánh Oánh rất vui, cô khuyến khích bạn: “Sau này cậu sẽ trở thành một bác sĩ giỏi. Biết đâu một ngày nào đó cần, em sẽ tìm cậu để khám bệnh.”
Triệu Triệu Vĩ phấn khích đến mức muốn lăn hai vòng trên giường: Hóa ra trong mắt cô, cậu ấy có tiềm năng trở thành một bác sĩ giỏi.
Tinh thần của cậu bạn cuối cùng cũng phấn chấn trở lại, Tạ Oánh Oánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815011/chuong-678.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.