Tạ Oánh Oánh đi đến, nói với cậu bạn: “Em đã viết xong kế hoạch học tập và sinh hoạt cho cậu, đã nộp cho anh Đào duyệt, chắc là buổi chiều sẽ có kết quả. Buổi chiều nhóm bác sĩ sẽ thảo luận lại phác đồ điều trị của cậu, cậu đừng lo lắng.”
Nói đến vị Phật này, Triệu Triệu Vĩ từ trước đến nay tin tưởng cũng chỉ ở mức bình thường, ngược lại đối với Tạ bạn học, một nữ học bá của lớp, cậu ấy lại có cảm giác tin cậy hơn.
“Oánh Oánh, cậu giúp tôi khám mạch một chút,” Triệu Triệu Vĩ mời cô khám thực thể cho mình.
Tạ Oánh Oánh hiểu rằng cậu bạn vẫn không yên tâm, cô gật đầu đồng ý.
Vân Vũ
Nằm lại trên giường bệnh, Triệu Triệu Vĩ tự kéo áo bệnh nhân lên, gập hai đầu gối, làm cho bụng thả lỏng, nói: “Cậu sờ gan tôi xem. Tôi cảm giác hình như có chút đau lưng.”
“Cậu đau lưng sao?” Tạ Oánh Oánh hỏi.
“Đúng vậy.”
“Tôi sờ một chút, cậu thả lỏng ra,” Tạ Oánh Oánh nói với bạn, dựa theo quy định của khoa, cô đeo găng tay vào rồi khám mạch cho cậu ấy.
Bốn ngón tay khép lại, đặt ở vị trí song song với bờ dưới gan bên phải của cậu bạn, một mặt quan sát hơi thở của cậu ấy. Khi bạn thở ra bụng lõm xuống, Tạ Oánh Oánh lập tức ấn ngón tay xuống, đồng thời dùng mé ngón tay để cảm nhận gan chứ không phải dùng đầu ngón tay hay lòng bàn tay. Chờ khi bạn hít vào thì đưa tay lên chậm một nhịp, như vậy có thể chạm vào gan một lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815010/chuong-677.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.