Vì thời gian gấp gáp, trong phòng bệnh không có cơ hội cho học sinh hỏi han và thảo luận. Sau khi các bác sĩ chủ trị đi tuần một vòng thì giống như ở Ngoại Tổng Hợp II, họ không thảo luận trước mà chạy đến phòng phẫu thuật. Về điểm này, bác sĩ ngoại khoa vất vả hơn nhiều so với bác sĩ nội khoa.
Nửa tiếng theo dõi kiểm tra phòng, đối với một sinh viên y như Tạ Oánh Oánh, người ngày đầu tiên đến khoa này để học tập, thì chỉ như cưỡi ngựa xem hoa. Cô không thể nhận ra hết gương mặt của nhiều bệnh nhân, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Nhiệm vụ mà giáo sư giao cho cô chỉ có thể đợi đến buổi chiều, một chút cũng không vội vàng được. So với việc này, việc cô bị bỏ mặc trong phòng bệnh ở khoa Ngoại Tổng Hợp II lại là chuyện tốt.
Đi xuống phòng phẫu thuật, Tạ Oánh Oánh rất quen thuộc với môi trường phòng mổ. Chỉ là lần này cô theo là phẫu thuật của khoa Ngoại Gan Mật chứ không phải Ngoại Tổng Hợp II. Cô nhớ lời của sư tỷ Khương, đến đâu học ở đó phải chuyên tâm, không được đứng núi này trông núi nọ, tuyệt đối đừng nhớ đến người cũ. Không gặp được giáo sư Đàm và mọi người, cô trực tiếp đứng trong phòng phẫu thuật của khoa Ngoại Gan Mật để quan sát.
Ca phẫu thuật sáng nay là làm nội soi ổ bụng cho một bệnh nhân ung thư gan nguyên phát.
Tất cả các khoa ngoại đều có xu hướng thực hiện phẫu thuật xâm lấn tối thiểu. Phạm vi nội soi ổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815005/chuong-672.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.