Bình thường các cô gái, bao gồm cả nữ sinh viên y, khi đối mặt với công việc cần thể lực thì phần lớn đều có chút bất lợi, có con trai ở đó thì đều hy vọng con trai sẽ giúp một tay hoặc làm hết.
Vì thế, cậu ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để giúp cô ôm, không ngờ cô lại ôm hết đi. Khoan đã, có gì đó không ổn? Cậu ấy đột nhiên bừng tỉnh, không còn đi chậm chạp như con mèo nữa, mà nhanh chóng đi trở lại.
Quả nhiên, khi trở lại chỗ các thầy, tất cả các thầy đều đang dùng ánh mắt ngạc nhiên để nhìn cô, nữ lực sĩ này.
“Này…” Khâu Thụy Vân hỏi Tống Học Lâm đang vội vã quay lại từ phía sau.
Trong đôi mắt hờ hững của Tống Học Lâm có một tia bồn chồn, giải thích cho loại chuyện này thì cậu ấy chưa từng làm bao giờ, khiến lời nói thốt ra từ môi cũng không hoàn toàn tự tin như ý muốn: “Em định giúp cô ấy lấy, nhưng cô ấy chạy mất rồi, hình như không nhìn thấy em.”
Câu cuối cùng “cô ấy hình như không nhìn thấy em”, khuôn mặt thanh tú của Tống Học Lâm thoáng cứng lại.
“Đưa cho cậu ấy ôm đi,” Khâu Thụy Vân nói với Tạ Oánh Oánh, ý định ban đầu của anh ấy là để cậu con trai ôm, mười mấy cuốn bệnh án cũng có trọng lượng nhất định.
“Không cần đâu, không nặng,” Tạ Oánh Oánh nói.
Có gì đâu, khi cô thực tập ở khoa Ngoại Thần Kinh thì cô cũng ôm một mình, khi ở Ngoại Tổng Hợp II không có sinh viên khác cô cũng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815004/chuong-671.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.