“Đúng vậy, ông ơi, chắc chắn là hôm nay mới bị vàng da thôi. Chứ không thì giáo sư đã sớm phát hiện ra tình trạng của con rồi,” Triệu Triệu Vĩ nói với ông nội, cố gắng cho thấy bệnh này của cậu không nghiêm trọng.
“Hôm nay mới bị, có khả năng là bệnh cấp tính đấy!” Triệu Hoa Minh gầm lên một tiếng, thấy cháu trai lại không cảm thấy bệnh tình của mình nghiêm trọng đến thế.
“Thưa thầy Triệu,” Đào Trí Kiệt lên tiếng.
Nghe thấy giọng nói của anh, Triệu Hoa Minh ngừng quát cháu, thở dài: “Bác sĩ Đào.”
“Đây là bị bệnh, không thể kéo dài được đâu ạ,” Đào Trí Kiệt nói.
“Đúng vậy, bác sĩ Đào gọi tôi đến là đúng. Bệnh vàng da không phải chuyện đùa. Nghiêm trọng có thể nguy hiểm đến tính mạng,” Triệu Hoa Minh gật đầu.
“Nếu thầy đồng ý, chúng tôi sẽ sắp xếp một giường bệnh cho cậu ấy ngay bây giờ.”
Vân Vũ
“Đồng ý!”
“Ông ơi!” Triệu Triệu Vĩ đột ngột nổi nóng, “Không thể làm xong xét nghiệm xem tình hình thế nào rồi nói sau sao? Vội vàng nhập viện làm gì?”
“Vàng da rồi, còn muốn làm gì nữa?” Triệu Hoa Minh bực tức giơ tay lên, định đánh vào đầu cháu trai.
Vài người bên cạnh vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y ông: “Thầy Triệu, thầy Triệu, thầy bớt giận, bớt giận, đừng nóng.”
Đào Trí Kiệt nói với Hà Quang Hữu: “Trước tiên cứ sắp xếp cho cậu ấy nhập viện, nếu không có giường bệnh thì kê thêm giường phụ.”
“Bác sĩ Đào, làm phiền anh tối nay cho cậu ấy làm siêu âm B và xét nghiệm m.á.u trước,” Triệu Hoa Minh bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814985/chuong-652.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.