Hiện tại, việc có thể giúp cậu bạn học này trong tình huống hiện tại là thu hẹp phạm vi những người được cậu ấy biết ơn.
Điều này thì bác sĩ hoàn toàn có thể làm được, vì bản thân bác sĩ có nghĩa vụ phải bảo vệ quyền riêng tư liên quan đến bệnh tình của bệnh nhân. Triệu Triệu Vĩ sợ anh Đào sẽ la lớn lên cho mọi người biết về bệnh tình của mình, và sợ anh Đào sẽ thông báo cho người nhà cậu ấy. Mặc dù cô nghĩ, anh Đào sẽ không đến mức làm cả thế giới biết, mà có lẽ chỉ thông báo cho người nhà bệnh nhân. Nói rõ ràng trực tiếp như vậy cũng có thể khiến cậu bạn yên tâm điều trị.
Đào Trí Kiệt ngầm hiểu ý đồ của cô em khóa dưới, cười nói: “Yên tâm, chúng tôi sẽ không nói, không có sự đồng ý của bệnh nhân thì sẽ không tiết lộ bệnh tình của cậu ấy cho người khác nghe. Trước đây nói cho ông nội cậu ấy biết, là vì bản thân cậu ấy chắc chắn cũng sẽ tìm đến ông nội mình. Chúng tôi là đồng nghiệp của thầy Triệu nên mới yêu cầu nói rõ tình hình cụ thể của bệnh nhân cho ông ấy.”
Kể cả vị Phật này có nói gì thì cũng không thể tin. Triệu Triệu Vĩ sốt ruột đến mức túm lấy áo của Tạ Oánh Oánh: “Oánh Oánh, điều tớ muốn cậu nói không phải cái này.”
“Là cái gì?” Tạ Oánh Oánh quay đầu lại hỏi cậu bạn, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Cậu có gì không hiểu, cứ nói trực tiếp với anh Đào. Anh ấy rất dễ nói chuyện.”
“Tạ Oánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814984/chuong-651.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.