Thầy đồng ý giao lưu, Tạ Uyển Oánh thẳng thắn: “Em cảm giác cô ấy hình như là bị nhiễm trùng.”
“Đã nhiễm trùng thì chắc chắn là sẽ viêm màng bụng và sốt thôi chứ.”
“Thầy Tôn, ý em là, có lẽ là nhiễm trùng từ hố chậu.”
“À…” Tôn Ngọc Ba chợt hiểu ra, ngón tay chỉ vào đầu học trò: Thông minh! Y tá ở cuối hành lang gọi: “Bệnh nhân cấp cứu đến rồi, bác sĩ Tôn!”
Tiếng bánh xe lạch cạch vang lên từ lối vào khu bệnh, xe cáng của phòng cấp cứu đưa bệnh nhân đến phòng điều trị, nơi có giường kê tạm thời.
Đó là một bệnh nhân béo phì, nam giới trung niên, có lẽ do bản thân không thể cử động được, cần vài người cùng nhau dùng sức mới có thể nâng lên.
Y tá phòng cấp cứu hộ tống bệnh nhân đến phòng bệnh đưa bệnh án cho Tạ Uyển Oánh, rồi quay người đi, vì dưới phòng cấp cứu đang rất bận.
Cầm bệnh án cấp cứu ra, Tạ Uyển Oánh đọc nhanh như gió, nhanh chóng xem các ghi chép trên đó, nắm bắt trọng điểm để suy nghĩ.
Không có máy theo dõi điện tâm đồ, y tá dùng máy đo huyết áp thủ công để đo huyết áp cho bệnh nhân, đo xong phát hiện huyết áp cao, huyết áp tâm thu gần 156, huyết áp tâm trương gần 80. Bệnh nhân này dường như không giống với những bệnh nhân xuất huyết tiêu hóa nặng được thu nhận vào khoa Ngoại tiêu hóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Tôn Ngọc Ba treo ống nghe bệnh án lên, nghe tim phổi cho bệnh nhân, quay đầu lại hỏi học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814820/chuong-487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.