Trên lâm sàng có rất nhiều bệnh nhân và người nhà cáu kỉnh, bác sĩ chỉ có thể tự mình điều chỉnh tâm thái.
Đi đến quầy y tá hỏi.
Y tá báo cáo: “Chủ nhiệm Thẩm gọi điện thoại tới, nói lát nữa cần thêm một giường. Bệnh nhân sẽ vào từ phòng cấp cứu sau một lúc nữa.”
Điện thoại của lãnh đạo. Tôn Ngọc Ba nhìn lên trần nhà, sao cảm thấy vận may của mình không bằng bác sĩ Ngũ tối qua. Bước vào trong quầy y tá, hắn cầm ống nghe để nghe chỉ thị của lãnh đạo.
Việc nhiều, Tạ Uyển Oánh không dám ngừng tay, một mặt đứng bên cạnh nghe thầy nói điện thoại, một mặt nhanh chóng gọi Lý Khải An tìm bệnh án của mấy bệnh nhân kia ra, kê trước các lệnh bác sĩ mà thầy vừa đồng ý.
Lát nữa bận rộn lên thì đầu óc sẽ rối loạn, đâu có thời gian làm mấy việc nhỏ nhặt này.
“Vâng, vâng, chủ nhiệm, em biết rồi. Em sẽ xem xem có thể dỡ máy theo dõi điện tim của bệnh nhân nào xuống để lắp cho bệnh nhân mới đến không.” Tôn Ngọc Ba cố gắng ứng phó với mệnh lệnh của lãnh đạo, “Vâng, tối nay tuyến hai là thầy Thi Húc. Tuyến ba là thầy Đàm.”
Khoảnh khắc gác ống nghe, toàn bộ nhân viên trực ban tuyến một chỉ biết nhìn nhau: Đành chấp nhận số phận.
“Là bệnh nhân nào ạ?” Lý Khải An hỏi thầy Tôn.
Tôn Ngọc Ba lười trả lời tên tay mơ này, cảm giác cậu nhóc này chắc chắn gấp gáp mà không giúp được gì, chỉ mong cậu ta đừng gây thêm phiền phức.
Thấy thầy không trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814819/chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.