Nghe ra là giọng nói trầm thấp của thầy Đàm, Tạ Uyển Oánh bất ngờ: “Trời đã sáng rồi sao? Sao thầy Đàm lại đến đây?”
“Chưa sáng!” Nhậm Sùng Đạt muốn phát điên vì cô, xong rồi, cô học trò này chắc là say đến lú lẫn thật rồi.
“Không phải đâu.” Tạ Uyển Oánh kéo chăn lên ngồi dậy, tỉnh ngủ, trả lời thầy giáo, “Em uống chưa đến 8ml rượu vang đỏ, nồng độ cồn chưa đến 12.” Trong kiếp trước, với loại rượu vang đỏ này cô có thể uống hết nửa chai. Nhưng đó là sản phẩm trong nước, không biết có phải là hàng giả không. Còn loại rượu vang mà chị hai lấy ra là hàng nhập khẩu, có lẽ nồng độ sẽ đậm đà hơn. Ngay cả như vậy cũng không thể nói là uống một chút như thế đã say cô được, chỉ còn lại một khả năng.
“Tuyệt đối không phải do rượu vang đỏ. Nước lẩu có thêm rượu trắng. Nếu chúng em không uống được rượu, thì uống nước lẩu cũng say. Đêm nay mệt quá nên mới buồn ngủ thôi.” Tạ Uyển Oánh phân tích với các thầy cô một cách thực tế.
Nghe thấy cô em sư muội giải thích chuyên nghiệp và chính xác, Liễu Tĩnh Vân thở phào nhẹ nhõm: Cô và cô em sư muội coi như có thể được minh oan.
“Sao các thầy cô lại đến đây?” Tạ Uyển Oánh lén lút đưa mắt hỏi ý chị cả.
Liễu Tĩnh Vân lắc đầu với cô em sư muội: Cần phải hỏi sao? Là anh Tào Sư huynh gọi.
Hoàn toàn ngoài dự đoán của các cô! Tưởng rằng anh Tào Sư huynh hiền lành dễ nói chuyện, ai ngờ anh lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814734/chuong-401.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.