Sau khi uống rượu, dù không bị ngộ độc cồn, rất nhiều tai họa phát sinh sau đó vẫn cực kỳ phổ biến trong cấp cứu lâm sàng. Đây là điều các bác sĩ sợ nhất và đau đầu nhất. Vì vậy, thông thường khi thấy người bệnh đã uống rượu, bác sĩ sẽ đề nghị cho họ ở lại theo dõi, sợ rằng có vấn đề nào đó trong cơ thể bị cồn ức chế hệ thống thần kinh trung ương nên không bộc lộ ra ngoài được.
“Các em đã uống rượu gì?” Lư Thiên Trì tức giận hỏi các cô học trò.
“Chúng em chỉ uống một ngụm.” Liễu Tĩnh Vân khoa tay múa chân nói, “Trước kia em từng uống bia với anh Hoàng Sư huynh và các anh ấy rồi.”
Lúc này, Hoàng Chí Lỗi đang vội vã chạy tới từ cửa, nghe thấy lời cô nói, anh xông thẳng tới: “Em nói cái gì? Anh mời em uống rượu? Anh mời em uống rượu khi nào?”
“Không phải, ở buổi họp đồng hương ấy ạ…”
Vân Vũ
“Đó là bia, bia có nồng độ cồn rất thấp, uống vào cũng không khác uống nước ngọt là mấy. Chính chúng ta mua bia thì nồng độ cồn bao nhiêu chúng ta rõ, biết chỉ có thể uống bao nhiêu. Em không hiểu về rượu thì em uống làm gì? Em uống cái gì em biết không?”
“Chúng em không thấy say.” Liễu Tĩnh Vân tủi thân đến muốn khóc. Một ngụm nhỏ rượu vang đỏ của cô và em sư muội thì có thể thế nào được.
“Một ngụm rượu trắng thôi cũng đủ hạ gục cả ba đứa em. Rượu vừa uống vào cần thời gian để phát huy tác dụng lên toàn thân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814733/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.