Câu trả lời này tương đương với một câu hỏi ngược. Cao Chiêu Thành kinh ngạc: “Cả cậu cũng không biết sao?”
“Các cậu đang nói về ai vậy?” Chu Hội Thương nghe cuộc đối thoại của họ mà như đi trong sương mù, nghiêng đầu đẩy gọng kính.
“Nhậm Sùng Đạt chắc chắn biết.” Cao Chiêu Thành khẳng định, cầm điện thoại lên gọi cho Nhậm Sùng Đạt.
Điện thoại "linh linh" reo, mọi người quay đầu lại, thấy Nhậm Sùng Đạt đang đi tới, cầm điện thoại chuẩn bị nghe.
Cao Chiêu Thành thấy người đến, cúp điện thoại, hỏi thẳng: “Cậu có biết tại sao học sinh của cậu lại đi theo Đàm Khắc Lâm không?”
“Tôi không biết.” Nhậm Sùng Đạt phủ nhận hoàn toàn.
Chu Hội Thương cuối cùng cũng nghe ra một chút gì đó, ngạc nhiên: “Cậu nói học sinh nữ của cậu đi theo Đàm Khắc Lâm của Ngoại Tổng Quát II á?”
“Đúng vậy.”
“Sao cậu không sắp xếp cô ấy đi theo sư huynh Cao?”
“Này! Tôi nói, không phải tôi sắp xếp!” Nhậm Sùng Đạt sắp bị oan đến chết, vỗ vỗ n.g.ự.c mình, “Các cậu nghĩ tôi có thể làm loại chuyện này sao!”
“Thì cũng khó nói, cậu thường xuyên nói triết lý giáo dục của mình là muốn học sinh cảm nhận được 'không vào địa ngục thì ai vào' mà.” Chu Hội Thương nhắc lại triết lý giảng dạy mà đối phương đã từng nói.
Vân Vũ
Nhậm Sùng Đạt vỗ một cái vào lưng anh ta, trợn mắt: “Cậu biết thừa tôi là người như thế nào, tôi là một cố vấn 'miệng d.a.o găm, lòng đậu phụ' mà.”
Cả đám người đã nhận ra, thực sự không phải Nhậm Sùng Đạt sắp xếp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814607/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.