“Oánh Oánh.”
Nghe thấy giọng nói này, Tạ Uyển Oánh quay đầu lại.
Trong đám người, khuôn mặt tuấn tú với má lúm đồng tiền đầy soái khí, nụ cười rạng rỡ như gió xuân.
“Sư huynh Tào.” Tạ Uyển Oánh không kìm được khóe môi cũng khẽ cong lên, thầm nghĩ, nhìn thấy nụ cười của sư huynh Tào, người ta muốn không cười cũng khó.
Khoác áo khoác trên cánh tay, Tào Dũng mặc chiếc áo sơ mi sọc xám đậm và áo len xanh lam, bước về phía cô, trông anh giống hệt một học giả nhã nhặn. Đến trước mặt cô, giọng anh ấm áp hỏi: “Ăn no chưa?”
“Em ăn no rồi ạ.” Tạ Uyển Oánh nói.
“Định về ký túc xá sao?” Tào Dũng hỏi.
“Không ạ, em phải về khoa, có bệnh nhân cần xem.” Tạ Uyển Oánh nói cho sư huynh biết, “Sư huynh Tào đã ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa ăn.” Tào Dũng nói, thầm nghĩ, biết sớm gặp được cô thì đã đến ăn sớm hơn rồi, rồi nói tiếp, “Em ăn cơm một mình à?”
“Vâng ạ.” Tạ Uyển Oánh đáp.
“Sau này nếu ăn một mình thấy buồn, có thể tìm anh ăn cùng.” Tào Dũng nói.
Sư huynh Tào cũng thường xuyên ăn một mình sao? Tạ Uyển Oánh ngạc nhiên chớp mắt.
Điện thoại "đô đô đô" reo lên, có thể là chị y tá trong khoa gọi điện giục. Tạ Uyển Oánh chuẩn bị quay về, nói với sư huynh: “Sư huynh Tào, em đi trước đây, anh ăn cơm thong thả nhé.”
Vân Vũ
Bảo anh ăn cơm thong thả sao? Tào Dũng mỉm cười, lúc này giọng nói ấm áp pha chút nghiêm túc, dặn dò cô: “Vừa ăn xong, đừng chạy, tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814606/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.