Nhìn một chuyện nghiêm túc như vậy mà ba người Khoa Ngoại thần kinh này lại cười. Bác sĩ Trương thầm mắng: Quả nhiên là Khoa Ngoại thần kinh, mỗi người đều bị tâm thần.
Bước ra khỏi văn phòng, bác sĩ Trương nở một nụ cười không hề cười với Tào Dũng: “Bác sĩ Tào sao cũng đến đây. Không phải nói cô ta là học sinh của Hoàng Chí Lỗi sao?”
“Cũng là sư muội của tôi.”
Năm chữ ngắn gọn, khiến không khí tại chỗ đột ngột lạnh đi.
Tào sư huynh vốn luôn tươi cười, khi không cười, cả không gian như bị đóng băng.
Vẻ mặt bác sĩ Trương cứng lại, nuốt nước bọt.
Hoàng Chí Lỗi chỉnh lại kính, nhìn người này: Bác sĩ Trương, cũng là một nhân vật mà ai cũng biết đến.
Liễu Tĩnh Vân lặng lẽ đi đến cửa, lắng nghe, ngón tay nắm chặt vạt áo.
“Nói đi, có chuyện gì?” Tào Dũng bình tĩnh hỏi các bên liên quan.
Liễu Tĩnh Vân vừa định bước ra nói để nhận hết trách nhiệm về mình.
Tạ Uyển Oánh đột nhiên giành trước cô nói: “Đại sư tỷ phải gây tê tủy sống cho một bệnh nhân. Gây tê tủy sống là chỉ thị của thầy Trương. Khi bệnh nhân đến, em ấy phát hiện cô ấy không thể cong lưng. Sờ lên cơ bắp rất cứng, khiến người ta có cảm giác không ổn. Chúng em đã báo cáo với thầy Trương rằng không thể gây tê tủy sống, thầy Trương đã nổi giận không chờ chúng em nói hết lời, mà gọi điện thoại cho sư huynh của em đến.”
“Cô không học gây tê, cô biết gì về gây tê tủy sống?” Bác sĩ Trương tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814540/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.