Thế là bác sĩ Trương gầm lên xong thì nhận ra người ở đầu dây bên kia lại thờ ơ, một thực tập sinh nhỏ bé thế mà không sợ giảng viên tức giận. Bác sĩ Trương không thể nhịn được, quát: “Cô chờ đấy, để tôi xem cô là người của ai!”
Sau khi cúp điện thoại, loáng cái ngoài hành lang đã có tiếng “phanh” rất lớn, bác sĩ Trương từ phòng nghỉ đi ra, đập sầm cửa, có thể thấy người này đang tức giận đến mức nào.
Liễu Tĩnh Vân dù rất sợ hãi, cũng tiến lên một bước, đứng chắn trước mặt tiểu sư muội để bảo vệ cô.
Đi đến trước mặt hai người, bác sĩ Trương hỏi: “Ai, vừa rồi ai nói chuyện điện thoại với tôi?”
“Thầy, là em gọi cho thầy,” Liễu Tĩnh Vân nói.
“Cô tránh ra, để tôi xem cô ta là ai,” bác sĩ Trương nói với cô.
Tạ Uyển Oánh bước ra.
Bác sĩ Trương nhìn cô một cái, dường như có chút ấn tượng nhưng lại không nhớ ra là ai, đành phải hỏi: “Giảng viên hướng dẫn của cô là ai?”
“Hoàng sư huynh.”
“Hoàng Chí Lỗi phải không?” Bác sĩ Trương lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi cho Khoa Ngoại thần kinh.
Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ: Đến lúc đó, mình chắc chắn sẽ bị mắng một trận rồi.
“Thầy Trương, chuyện này không liên quan đến em ấy, là em…” Liễu Tĩnh Vân không muốn tiểu sư muội bị mình liên lụy, cố gắng ngăn cản bác sĩ Trương gọi điện mách.
“Vấn đề của cô, lát nữa sẽ nói,” bác sĩ Trương vênh váo nói với Liễu Tĩnh Vân, ý là, hai người các cô cứ chờ bị xử lý đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814539/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.