“Thầy Chu.” Thẩm Hi Phỉ thấy Chương Tiểu Huệ bị hỏi đến bối rối, vội đứng ra thay cô ta giải thích:
“Bác sĩ Lâm chắc đang bận khám gấp, lát nữa Tiểu Huệ trở về bệnh viện gặp trực tiếp hỏi rõ sẽ hợp lý hơn. Chuyện này có liên quan tới cô ấy hay không thì vẫn chưa chắc mà.”
“Sao lại không liên quan đến cô ta? Trong hồ sơ bệnh án có phải cô ta ký tên không? Không lẽ cô muốn nói là tôi với lão Lâm ký thay cô ta chắc?” Chu Hội Thương giận dữ, gằn giọng nói:
“Cô ta bây giờ có thể lập tức quay về bệnh viện, tự mình đi khám gấp mà hỏi lại xem rốt cuộc mình đã làm gì!”
Bắt cô ta đi ngay lúc này à?! Sắc mặt Chương Tiểu Huệ sầm xuống, như mây đen kéo đến.
“Như vậy có hơi gấp quá không thầy Chu? Biết đâu bác sĩ Lâm đang trên xe đến nơi khác. Chi bằng chờ anh ấy tan ca rồi hỏi lại, chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Chuyện cũng đã qua rồi mà?” – Thẩm Hi Phỉ lên tiếng hòa giải.
Người bệnh nghe nói không chết, vậy cũng không coi là sự cố y khoa. Chu Hội Thương còn muốn làm ầm ĩ chuyện này lên làm gì? Trong mắt Thẩm Hi Phỉ, ông thật sự đang làm quá.
Vân Vũ
“Cô đừng gọi tôi là thầy nữa, tôi không có học trò như các cô!” Chu Hội Thương càng thêm tức giận.
“Với thái độ như các cô, tốt nhất đừng ra ngoài nhận là quen tôi, tôi không muốn dính dáng gì đến các cô cả!”
Thẩm Hi Phỉ bị mắng đến sững người, chẳng hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814465/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.