“Bác sĩ Lâm?” Mọi người nhất thời không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Chương Tiểu Huệ đầu óc như bị đánh cho ngơ ngác, lắp bắp: “Tôi... vì sao phải nghe điện thoại của anh ấy—?”
“Cô là người thay ca cho anh ấy, anh ấy có vấn đề muốn hỏi cô, cô lại không nghe máy? Cô có biết không, chính cô là người tiếp nhận bệnh nhân đó hôm nay, lại nói với anh ấy là bệnh nhân không sao, còn để anh ấy rút máy theo dõi. Sau đó bệnh nhân đột nhiên chuyển biến xấu, suýt chút nữa là mất mạng! Chúng tôi xem bệnh án cô viết, cũng là do cô làm! Một bệnh nhân nghi ngờ nhồi m.á.u cơ tim, cô để anh ta nằm theo dõi, nhưng không có thêm bất kỳ ghi nhận nào, cũng không cho làm lại điện tâm đồ. Cô thậm chí còn không nói với bác sĩ Lâm rằng người bệnh này có một đứa con gái bảy tuổi, hiện tại chỉ có một mình cô bé bên cạnh! Một đứa trẻ bảy tuổi không có mẹ, suýt nữa lại mất cả cha!”
Những lời này chẳng khác nào một quả b.o.m nổ tung giữa phòng khách, cả căn phòng bỗng chốc im lặng đến đáng sợ.
Dưới ánh nhìn của mọi người, hai chân Chương Tiểu Huệ bắt đầu run rẩy.
“Chuyện này là thật sao?” Thường Gia Vĩ không nhịn được lên tiếng hỏi. Anh hơi nghi ngờ, vì ấn tượng của anh về Chương Tiểu Huệ trước giờ rất tốt.
“Chuyện này tôi phải gọi lại cho bác sĩ Lâm xác minh. Dù sao tôi cũng không nhận được cuộc gọi nào của anh ấy. Có khi thầy Chu nhớ nhầm người cũng nên.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814464/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.