Khám cấp cứu luôn là tình huống khẩn cấp. Đôi khi, vài bệnh nhân cùng lúc được đưa đến, một mình bác sĩ trực ban chắc chắn không thể xử lý hết mọi việc, dễ bỏ sót hoặc chẩn đoán sai. Ở nước ngoài đã từng có thống kê cho thấy: lỗi bỏ sót hoặc sai sót trong cấp cứu là điều thường gặp, mà lại gần như không thể tránh hoàn toàn.
Điều này, cả bác sĩ Giang và Hoàng Chí Lỗi đều không thể phủ nhận. Bác sĩ Giang chỉ đành nói thật:
“Vấn đề là, nếu tôi đứng ra kiến nghị thì cũng không hợp. Tôi đâu phải bác sĩ tim mạch ngoại khoa hay nội khoa, không phải chuyên ngành này thì nói không có sức thuyết phục.”
Muốn tranh luận hay phản đối với người ta, không đưa ra được chuyên gia có tiếng trong ngành thì chẳng ai chịu nghe.
Vì nếu anh không thuộc chuyên ngành, thì lấy tư cách gì để đi tranh luận chuyên môn với người trong ngành? “Hôm nay ai trực ban khoa Nội cấp cứu?” – Hoàng Chí Lỗi hỏi, như đã hiểu ra vấn đề gì.
“Khoa Nội I, chắc là bác sĩ Lâm bên Tim Nội khoa trực ban khám gấp.” – Bác sĩ Giang đáp.
“Vậy đi thôi.” – Bác sĩ Giang ra hiệu bằng tay – “Tôi đưa mọi người sang xem một bệnh nhân khác.”
Ý bác sĩ Giang rõ ràng là tốt. Anh không muốn một sinh viên kiến tập vì lòng đồng cảm với người nhà bệnh nhân mà bị cuốn vào những tình huống rắc rối. Với một sinh viên dám cả gan nói những lời như vậy, bác sĩ Giang – vốn là một người từng dày dạn kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814451/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.