“Bọn em vừa mới học xong phần kiến thức cơ bản của ngành.” – Tạ Uyển Oánh đáp lại lời vị tiền bối – “Các môn như chẩn đoán học nội khoa, ngoại khoa, thầy phụ đạo có nói: nếu có khả năng, có thể tự học trước.”
“Em tự học được đến mức này ư?!” – Bác sĩ Giang không giấu nổi sự kinh ngạc. Những kiến thức lâm sàng thường cần phải do thầy cô có kinh nghiệm trực tiếp giảng dạy, bởi vì họ có thể truyền đạt thêm những kỹ năng thực tế mà sách giáo khoa không thể có.
“Em có thể tra cứu luận văn, đối chiếu bệnh án để học.” – Tạ Uyển Oánh đáp.
Một học sinh giỏi lại còn đặc biệt nỗ lực! Trong đầu bác sĩ Giang chỉ còn đọng lại một dấu chấm than thật lớn.
Thông minh vốn đã là lợi thế, nếu lại còn biết cố gắng, thì thành tựu trong tương lai e là không ai đoán nổi. Hoàng Chí Lỗi nghĩ đến đây cũng thấy rùng mình – tiểu sư muội của mình sau này sẽ phát triển đến mức nào chứ? Chỉ e là sẽ khiến người khác phải kinh ngạc.
“Được rồi, cố lên nhé.” – Bác sĩ Giang không nhịn được vươn tay vỗ nhẹ lên vai Tạ Uyển Oánh, khích lệ cô. Không có thầy thuốc nào lại không yêu quý một học sinh chăm chỉ và có năng lực như thế này.
“Tiền bối.” – Tạ Uyển Oánh tranh thủ cơ hội, hy vọng có thể khiến tiền bối chú ý đến bệnh tình của Lưu ba ba – “Tuy bệnh nhân được khoa Nội nhận vào, nhưng em cho rằng có thể ông ấy cần được chuyển sang khoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814450/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.