Nhạc Văn Đồng hơi nheo mắt lại, vừa thấy tay áo blouse trắng của Tạ Uyển Oánh bị ai đó kéo chặt thì liền chau mày.
Người kéo tay áo cô là một bé gái nhỏ. Tạ Uyển Oánh cúi đầu nhìn, thấy trước mặt là một cô bé khoảng bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, giọng nói khàn khàn đầy hoảng loạn khiến người nghe cũng thấy sốt ruột.
“Bác sĩ ơi, bác sĩ, xin hãy cứu ba cháu, ba cháu đang ở bên trong đó!” Cô bé nghẹn ngào, từng tiếng run rẩy mang theo tuyệt vọng và bất an.
“Mẹ cháu đâu?” Tạ Uyển Oánh không nhịn được, hỏi.
Một đứa trẻ nhỏ thế này lại đơn độc ở đây chăm người bệnh, rõ ràng là không bình thường chút nào. Nhưng trong tình huống hiện tại, điều đó cũng đã đủ để nói lên rất nhiều điều.
“Mẹ cháu mất rồi. Cháu từ quê lên đây ăn Tết với ba. Ba làm việc một mình ở thành phố này.” Cô bé mới bảy tuổi đã như một người lớn nhỏ, rõ ràng mạch lạc mà kể với bác sĩ.
Nghe xong câu ấy, tất cả những người xung quanh, kể cả y tá và bệnh nhân đang đứng gần, đều lặng thinh. Ai cũng như Tạ Uyển Oánh, không biết nên nói gì.
“Tiểu sư muội.” Hoàng Chí Lỗi gọi.
Tạ Uyển Oánh đành phải buông tay cô bé ra, nhẹ nhàng an ủi: “Yên tâm đi, ba cháu sẽ không sao đâu.”
“Vâng ạ.” Cô bé gật đầu như một chú thỏ con ngoan ngoãn, nghe lời bác sĩ, đứng bên ngoài chờ.
Tạ Uyển Oánh theo sư huynh bước vào phòng cấp cứu. Căn phòng nhỏ hẹp lẽ ra chỉ nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814447/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.