Trên đường đến phòng khám cấp cứu, Hoàng Chí Lỗi nói với tiểu sư muội:
“Sáng nay em không có mặt, viện trưởng đến từng phòng chúc Tết, còn phát bao lì xì cho nhân viên trực. Anh cầm giùm em một cái.”
Tạ Uyển Oánh không ngờ còn có niềm vui bất ngờ này, nhận lấy bao lì xì từ tay sư huynh, cười nói:
“Cảm ơn sư huynh!”
“Còn cần khách sáo gì nữa?” Hoàng Chí Lỗi vừa chỉnh lại kính mắt, vừa đùa với tiểu sư muội một câu.
“Sư huynh, chúc mừng năm mới!” Tạ Uyển Oánh nói thêm.
Tiểu sư muội đúng là lanh lợi, Hoàng Chí Lỗi cười không khép miệng.
Phòng khám cấp cứu không nằm trong khu nội trú, cũng không cùng khu khám bệnh thường, mà là một tòa nhà nhỏ riêng biệt nằm sát bên khu khám bệnh. Cửa ra vào tách biệt.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên từng hồi “u u u”, như tiếng khóc của ma quỷ, rền rĩ lao thẳng vào trước cửa phòng cấp cứu rồi dừng lại. Trong đầu Tạ Uyển Oánh bỗng hiện lên hình ảnh đêm gặp gỡ Tào soái ca ba năm trước.
Ngay lúc đó, một bóng người từ phòng cấp cứu lao ra – có chút quen mắt. Cô nhìn kỹ lại – thì ra là lớp trưởng! Lớp trưởng Nhạc Văn Đồng đang đi ra đón bệnh nhân. Dường như cảm giác được điều gì đó, anh quay đầu lại, nhìn thấy Tạ Uyển Oánh thì khẽ sững người.
“Lớp trưởng của em à?” Hoàng Chí Lỗi hỏi.
Tiếng tăm của lớp trưởng vốn đã lan rộng, sư huynh nhận ra cũng không có gì lạ. Tạ Uyển Oánh gật đầu.
Nhạc Văn Đồng quay người trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814446/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.