“Các người bác sĩ ai cũng như vậy sao?”
Nghe người nhà bệnh nhân hỏi, Tạ Uyển Oánh vẫn không rời mắt khỏi gương mặt bệnh nhân, chỉ đáp:
“Yên tâm đi, có chúng tôi ở đây, tuyệt đối không để Tử Thần dễ dàng cướp lấy sinh mạng của mẹ anh. Đó là lời thề mà mỗi bác sĩ đều đã lập ra khi khoác lên người chiếc áo blouse trắng này.”
Bất ngờ thay, con trai của bệnh nhân nữ lại bị những lời nói ấy của cô làm xúc động. Cậu ta nhìn sang mẹ mình, có thể cảm nhận rõ – cho dù mẹ cậu thật sự gặp nguy hiểm trên bàn mổ, thì trong khoảnh khắc ấy, chắc chắn sẽ có bác sĩ ở đây ôm lấy quyết tâm sinh tử, kéo mẹ cậu về từ cửa tử. Đối với người nhà bệnh nhân mà nói, đó chính là điều hạnh phúc nhất.
“Cảm ơn bác sĩ, tôi tin cô!” – Ánh mắt cậu dừng lại trên thẻ tên trước n.g.ự.c cô.
Y tá đứng cạnh nghe thấy câu đó mà trong lòng không khỏi kinh ngạc. Trên lâm sàng, rất hiếm khi có thực tập sinh vừa mới đến ngày đầu tiên đã để lại ấn tượng sâu sắc đến mức người nhà bệnh nhân nhớ tên. Nếu thật sự có người như vậy, thì khỏi cần nói cũng biết, tương lai của thực tập sinh ấy nhất định là một bác sĩ giỏi.
Bệnh nhân được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Lúc bác sĩ gây mê đang chuẩn bị, Tạ Uyển Oánh tranh thủ thời gian chạy sang phòng thay đồ, thay bộ đồ phẫu thuật theo lời dặn của sư huynh.
Phòng mổ của bệnh viện Quốc Hiệp sau khi được cải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814438/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.