Loại bác sĩ như thế này trong lâm sàng thực sự rất hiếm, bởi vì những ca như vậy đòi hỏi tay nghề cực kỳ cao – là kỹ thuật ở cấp độ cao, rất cao! Chủ nhiệm Lữ không thấy mình làm gì sai. Ông ta giải thích rằng cách làm của mình hoàn toàn không vi phạm bất kỳ quy định pháp luật nào.
Về phần vì sao bệnh tình của bệnh nhân lại chuyển biến xấu nhanh như vậy – điều này thực sự không một bác sĩ nào có thể lường trước được. Nếu dự đoán sai, cứ nhất quyết bắt bệnh nhân nhập viện, lỡ bệnh nhân quay sang kiện ngược bác sĩ thì chuyện như vậy cũng từng xảy ra rồi.
Lần này tình trạng bệnh của bệnh nhân không phải ông ta nhìn ra, thậm chí cả Tào Dũng cũng không nhận ra. Là nữ thực tập sinh kia phát hiện. Điểm này trong lòng Lữ chủ nhiệm rất rõ, nên ông ta nheo đôi mắt nhỏ lại, dừng ánh nhìn chăm chú trên gương mặt Tạ Uyển Oánh.
Ban đầu cứ tưởng nữ thực tập sinh này chỉ là loại người ảo tưởng, tự tin thái quá, không ngờ lại là một thiên tài y khoa —
Vân Vũ
“Chuẩn bị phẫu thuật.” Ông ta đã bàn bạc xong với người nhà bệnh nhân, giờ thì hô lớn ra lệnh cho nhóm y bác sĩ.
Bác sĩ Vương sững sờ, hỏi: “Ai là bác sĩ chính?”
Phát hiện ra bệnh là một chuyện, nhưng ca phẫu thuật này đúng như lời Lữ chủ nhiệm nói lúc trước – nếu đưa ra nước ngoài thì khả năng điều trị sẽ tốt hơn. Vì vậy khi ông ta đề nghị chuyển viện ra nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814437/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.