“Giật nhãn cầu!” – Bác sĩ Vương đột ngột cao giọng, âm điệu căng thẳng như thể nhãn cầu anh ta cũng run rẩy theo bệnh nhân, giật b.ắ.n lên mà nói – “A, thì ra cô ấy vừa rồi là nói cái này à?”
Nghe bác sĩ Vương buột miệng như vậy, Tạ Uyển Oánh lập tức hiểu ra: Xem ra lúc trước bác sĩ Vương với chủ nhiệm Lữ không phải phản đối khi cô nhắc đến kiểm tra nystagmus (giật nhãn cầu),mà đơn giản là… không hiểu cô đang nói tiếng Anh. Không hiểu thì chỉ còn cách giả vờ như không nghe thấy, ngậm miệng cho qua.
Cũng không có gì lạ. Chủ nhiệm Lữ là bác sĩ thuộc thế hệ những năm 60-70, khả năng nghe hiểu và nói tiếng Anh kém cũng dễ hiểu. Còn bác sĩ Vương, tuổi lớn hơn sư huynh cô khá nhiều, mà đến giờ vẫn chỉ là bác sĩ điều trị nội trú, nghe vậy cũng đủ biết khả năng làm luận văn khoa học không tới nơi tới chốn. Viết luận văn y học mà muốn đăng lên các tạp chí quốc tế thì tiếng Anh là điều kiện tối thiểu.
Có lẽ đây chính là lý do khiến hai người này nhìn cô với vẻ chán ghét, cũng không ưa gì đám sư huynh của cô? Ban tám năm là nơi tuyển toàn học bá. Không nói đến kỹ thuật thao tác lâm sàng, chỉ xét khoản viết luận văn hay thuyết trình bằng tiếng Anh thôi, thì bọn cô cũng đã vượt xa hai người này rồi. Thế nên Tào soái ca mới được cử đi nước ngoài học tập, trở thành trọng điểm bồi dưỡng của ngành y trong nước. Muốn ra nước ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814432/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.