Là chủ nhiệm, đương nhiên ông ta không đời nào đi trả lời câu hỏi của cấp dưới.
Tuy trong lòng biết rõ Tào Dũng là người có thực lực, nhưng ở trong phòng làm việc, chủ nhiệm thì vẫn là chủ nhiệm, nói cho hay thì là người đứng đầu, chứ thực ra chủ nhiệm cũng chỉ như người quản lý. Còn người bác sĩ giỏi nhất thì chưa chắc đã là chủ nhiệm.
Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là — hiện tại, bệnh nhân nữ kia hoàn toàn tin tưởng ông ta, Lữ chủ nhiệm, chứ không tin bất kỳ bác sĩ nào khác. Đó cũng chính là điều khiến ông ta tự tin.
Còn bên này, bác sĩ Vương bị hỏi mà không trả lời nổi. Hoàng Chí Lỗi và Tạ Uyển Oánh sau khi cân nhắc thì cũng hiểu ra phần nào: rõ ràng là Lữ chủ nhiệm chưa từng cho bệnh nhân nữ làm kiểm tra gì cả. Chính vì vậy mà đến một hạng mục kiểm tra đơn giản như vậy cũng không trả lời nổi.
Ví dụ như bài kiểm tra rung giật nhãn cầu mà cô vừa nhắc đến — bác sĩ Vương và Lữ chủ nhiệm cứ làm như không hề nghe thấy, hoàn toàn phớt lờ.
“Ta không làm kiểm tra gì hết! Dù các người có nói thế nào đi nữa, ta cũng không làm! Ta phải về nhà!” — Bệnh nhân nữ nổi đóa với con trai, một mực đòi về.
Vân Vũ
Lữ chủ nhiệm bắt được ánh mắt cầu cứu của bệnh nhân, liền bước ra nói với bà ta, đồng thời cũng như nói cho mọi người xung quanh nghe:
“Nếu có chuyện gì, mai cô gọi điện cho tôi.”
“Phải đấy!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814431/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.