Đêm Giao thừa ở thủ đô, ánh đèn lấp lánh như những vì sao trải khắp bầu trời.
Tại sân bay đêm ba mươi Tết, người qua lại không nhiều. Chỉ ở khu vực đón khách mới thấy cảnh người đến người đi nhộn nhịp, chen chúc nhau tìm người thân hoặc chờ đón hành khách vừa đặt chân xuống máy bay.
Giữa dòng người ấy, bỗng nổi bật lên một người đàn ông cao ráo, điển trai bước nhanh ra khỏi cổng đến. Tay phải anh xách theo một chiếc túi da màu đen, khoác trên người là áo da nâu, mái tóc bồng bềnh được vuốt gọn, đeo kính râm, khí chất mạnh mẽ lạnh lùng. Vừa nhìn đã biết là người từ nước ngoài trở về, toàn thân toát lên vẻ "Tây" chính hiệu, mỗi bước đi như thể sàn diễn di động, khiến đám đông xung quanh không khỏi ngoái nhìn.
Ai chưa rõ còn tưởng anh là minh tinh nào đó đang cải trang để về nước. Khuôn mặt đúng kiểu “soái ca”, không cần trang điểm cũng đủ hút ánh nhìn. Mãi cho đến khi có người hô lên:
— “Bác sĩ Tào Dũng!”
Người đàn ông dừng bước.
Từ phía đối diện, một thanh niên dáng người thấp nhỏ, mặc vest chỉnh tề, giày da bóng loáng, vội vã chạy tới. Anh chàng vừa thở dốc vừa giới thiệu:
— “Bác sĩ Tào, tôi là người do viện trưởng cử tới đón anh. Tôi họ Đỗ, anh có thể gọi tôi là Tiểu Đỗ.”
Vừa nói, Tiểu Đỗ vừa vươn tay ra giành lấy túi hành lý từ tay Tào Dũng.
Vân Vũ
Tào Dũng cũng không tranh giành, để mặc cho người ta xách giúp. Anh thuận tay tháo kính râm, cất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814421/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.