Tạ Uyển Oánh khẽ gật đầu.
Hoàng Chí Lỗi như nhớ ra chuyện quan trọng, liền dặn dò tiểu sư muội:
“Bác sĩ Vương hôm nay trực ban ở phòng bên cạnh, có gì cần hỏi thì đừng hỏi anh ta. Đợi tôi quay lại rồi hẵng hỏi.”
Nếu là sinh viên y mới bước vào giai đoạn thực tập lâm sàng, chắc chắn sẽ nghe không hiểu lời này. Nhưng Tạ Uyển Oánh là người trọng sinh, từng lăn lộn ở bệnh viện, nên rất rõ hàm ý trong lời dặn. Nói cách khác, trong khoa Thần Kinh Ngoại, ít nhất sư huynh và bác sĩ Vương không thuộc cùng một phe.
Trong giới bác sĩ, các “phe phái” tồn tại không khác gì giang hồ. Mỗi người có kỹ thuật riêng, tựa như “tuyệt học độc môn” — mà trong giới y học, điều đó được xem là sự kiên trì với kỹ thuật chuyên môn của bản thân. Dù sao y học vốn dĩ là một ngành luôn tồn tại tranh luận. Có bác sĩ cho rằng chỉ kỹ thuật của mình mới là “cứu người chân chính”, còn các kỹ thuật khác đều không phù hợp. Chuyện này xảy ra không hiếm.
Vì vậy, việc hình thành các “phe phái” giữa các bác sĩ, so với việc nói là vì lợi ích thì đúng hơn là do mỗi người một cách nghĩ, chẳng ai chịu nhường ai.
Tạ Uyển Oánh gật đầu ra hiệu mình đã hiểu. Sư huynh rõ ràng lo nàng sẽ bị làm khó, nên muốn nàng đợi sư huynh quay lại để “che chở”.
Cảm thấy tiểu sư muội vừa thông minh lại hiểu chuyện, trước khi đi, Hoàng Chí Lỗi tranh thủ kiểm tra xem nàng có ôn lại bài vở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814420/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.