Được con gái khen một câu, mặt Tôn Dung Phương đỏ bừng, thẹn thùng xua tay:
“Không có, không có đâu. Chủ nhiệm, biểu dì của con bé mới là bác sĩ, cả nhà bên đó đều làm ngành y. Còn tôi chỉ là một công nhân bình thường thôi. Con gái tôi giỏi hơn tôi nhiều.”
Vân Vũ
Ngô chủ nhiệm mỉm cười, trong lòng cảm nhận rõ tình cảm khăng khít giữa hai mẹ con họ. Sự chân chất, mộc mạc ấy khiến người ta không khỏi cảm động, ông gật đầu liên tục.
Sau đó, Tôn Dung Phương dắt con gái quay lại khoang ghế cứng, hai mẹ con vừa trò chuyện vừa ngồi xuống.
“Tôi thấy thầy Ngô chủ nhiệm này là người tốt, có vẻ cũng quý con. Nếu được thì sau này con có thể cân nhắc làm ở bệnh viện của thầy cũng được. Bệnh viện của biểu dì con cũng có thể nghĩ đến nếu họ cần người.”
Tôn Dung Phương chỉ từng tiếp xúc với vài người làm trong ngành y nên trong mắt bà, ai cũng thấy tốt, sợ rằng sau này con gái không xin được việc. Tạ Uyển Oánh chỉ cười nhẹ, khoác tay mẹ, gật đầu để bà an tâm.
Tàu lại đi thêm một ngày, cuối cùng cũng đến Ga Tây – thủ đô.
Người ở thủ đô thật quá đông, khiến Tôn Dung Phương không khỏi tròn mắt há hốc mồm.
Biển người chen chúc, ra khỏi ga tàu trước mắt là một khung cảnh ngựa xe như nước, dòng người di chuyển như tổ ong vỡ tổ. Trong lòng Tôn Dung Phương có phần hoảng loạn, lo lắng không biết con gái mình giữa đám đông hỗn loạn như vậy liệu có thể trụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814375/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.