“Sao lại thế này?” – Người phụ nữ họ Lâm lên tiếng đầy hoang mang, Tôn Dung Phương nghe xong cũng chẳng hiểu đầu đuôi, liền nhìn sang Ngô chủ nhiệm cầu cứu.
Ngô chủ nhiệm chỉ biết cười khổ. Học sinh lớp 8 năm của Quốc Hiệp, bệnh viện của họ chỉ e không đủ tư cách giữ lại. Những học sinh tốt nghiệp từ lớp này, bệnh viện lớn ở đâu trên cả nước cũng tranh giành đến mức không giành nổi, chứ đừng nói là mời được về.
Tàu hỏa dừng ở một ga tạm thời, xe cứu thương tới đón. Bà Phương dìu ông Phương – giờ đã tỉnh táo – xuống tàu. Khi đi ngang qua Tạ Uyển Oánh, hai vợ chồng liên tục cúi đầu cảm ơn:
“Cảm ơn, cảm ơn cháu nhiều lắm!”
“Không cần cảm ơn đâu ạ, đây là việc cháu nên làm.” – Tạ Uyển Oánh điềm đạm đáp.
“Cô bé à, cô giỏi lắm. Tương lai nhất định sẽ trở thành bác sĩ giỏi hơn con bé kia nhiều. Sau này tôi và ông nhà có bệnh, nhất định sẽ tìm đến chỗ cô để khám.” – Bà Phương nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Uyển Oánh, nói đầy chân thành.
Tôn Dung Phương vừa nghe thì chỉ biết trợn trắng mắt. Lúc trước chẳng phải chính cặp vợ chồng này còn chê bai con gái bà không tiếc lời đó sao? Giờ thì quay ngoắt 180 độ, nói lời cảm ơn ríu rít.
Ngô chủ nhiệm nhìn đồng hồ, liếc sang hai mẹ con nhà họ Lâm đang núp sau đám người, lắc đầu rồi bảo:
“Về đến bệnh viện, tôi sẽ nói chuyện lại với chủ nhiệm khoa Y của cô.”
Vân Vũ
Nghe xong, Lâm Lệ Quỳnh che
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814374/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.