Bàn tay ấm áp còn lại của y nhẹ nhàng xoa đầu ta:
“Tang nhi, lời này nàng đã nói rồi, trẫm biết.”
Vì chuyện này, thực ra trong lòng ta cũng có chút phiền muộn.
Nhưng ta không muốn để y biết ta đang phiền.
Ta biết y rất bận, tự nhiên không muốn làm y thêm rắc rối, càng không muốn trở thành gánh nặng của hắn.
Ta mím môi, nuốt hết những lời còn lại xuống, tự nhủ:
“Thôi vậy, không có chuyện gì là ngủ một giấc không giải quyết được.”
Chỉ là ta vừa nằm xuống, Hoàng Phủ Diệp cũng thay y phục xong, theo đó nằm xuống bên cạnh.
Y đưa tay ôm lấy ta.
Y thật sự rất thích ôm ta ngủ.
Ta theo phản xạ đưa tay sờ xuống dưới gối, khẽ nhíu mày.
Cuốn thoại bản ta vừa đọc đâu rồi? Mấy thứ không thích hợp với trẻ nhỏ ấy mà để Hoàng Phủ Diệp phát hiện thì không xong.
Ta đưa tay mò mẫm khắp nơi: “Kỳ lạ thật…”
“Tang nhi, đừng sờ lung tung.”
28
Giọng nói trầm thấp của y vang lên trên đỉnh đầu ta, rồi đột ngột nắm lấy bàn tay đang thò thụt loạn xạ trong chăn của ta.
Nhưng sách còn chưa tìm thấy, ta như chẳng nghe thấy lời y nói, vẫn ở trong lòng y động đậy qua lại.
“Tang nhi, sự nhẫn nại của trẫm là có giới hạn.”
Y bỗng nhiên nói một câu như vậy.
Ta còn chưa kịp nghĩ kỹ, chỉ cau mày rồi thuận miệng đáp:
“Vậy thì đừng nhịn nữa.”
Chỉ nghe trên đỉnh đầu truyền xuống một tiếng hừ cười rất khẽ, rất khẽ, trán ta ngay sau đó liền bị hôn một cái.
Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247491/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.