Thái y đáp: “Bẩm nương nương, Đại vương phi đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.”
Lời ông ta vừa dứt, bên ngoài cửa đã có một nam t.ử vội vã chạy tới.
Ta định thần nhìn kỹ, là Hoàng Phủ Triệt.
Hoàng Phủ Triệt tuy nóng ruột, nhưng ngại có nhiều người, vẫn dừng bước một cách cung kính, cất tiếng:
“Mẫu hậu.”
Ta thu hồi ánh mắt:
“Nếu ngươi đã tới rồi, vậy bản cung xin phép về trước.”
Ta vừa bước đi, liền bị hắn chặn lại.
“Chờ đã.”
Ta im lặng một lát, quay đầu nhìn hắn: “Ừm?”
Trong mắt Hoàng Phủ Triệt dường như có sóng ngầm cuộn trào, nhưng hắn vẫn cố nhịn xuống:
“Vì sao mẫu hậu lại hại đứa con chưa kịp chào đời của ta?”
Ta khẽ cười nhạt:
“Hại? Là nàng ta muốn đẩy bản cung, bản cung né tránh, nàng ta tự ngã xuống đất. Việc này thì liên quan gì tới bản cung?”
Hoàng Phủ Triệt căn bản không chịu nghe giải thích, nắm đ.ấ.m bên người siết c.h.ặ.t rồi lại buông:
“Nếu không phải mẫu hậu xảy ra tranh chấp với nàng, nàng sao lại đẩy người! Đứa trẻ sao lại mất?!”
“Là nàng ta đến tìm ta, nói rằng dạo này ngươi lạnh nhạt với nàng.”
Ta cuối cùng cũng quay đầu nhìn hắn, trong mắt chỉ còn lại lạnh lẽo:
“Nếu nói như vậy, nếu không phải ngươi lạnh nhạt với nàng, nàng tức giận đến mức mất kiểm soát, sao lại đến tìm ta? Đứa trẻ sao lại mất? Huống chi, bản cung căn bản không hề biết nàng ta đã mang thai.”
“Người…”
Hoàng Phủ Triệt nghiến răng, lại không biết nói gì:
“Tang nhi, ta thật không ngờ nàng lại trở nên như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247490/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.