Ta nghẹn một lúc, bị chọc tức đến bật cười:
“Hoàng thượng, dù gì ngài cũng là quân chủ một nước, sao lại…”
“Trẫm bây giờ chỉ là phu quân của nàng.”
“……”
Mẹ nó, nhất thời ta đúng là chẳng biết phản bác thế nào.
……
Mấy ngày sau đó, từ khi Vân tần và Dung Quý nhân đến cung ta, nếm được chút ngọt ngào, lại lục tục có người tìm tới Phượng Loan điện.
Điều này ta biết, bởi vì Hoàng Phủ Diệp hầu như cứ tan triều là thẳng bước về Phượng Loan điện.
Trong số những phi tần ấy, có người thậm chí còn chưa từng gặp mặt hoàng thượng.
Nghe nói Vân tần và Dung Quý nhân tới đây gặp được hoàng thượng, đương nhiên cũng muốn chạy đến thử vận may.
Nhưng đã đến thì phải có cớ, các nàng cũng chẳng bao giờ đến tay không.
Đồ mang tới, ta cũng không kén chọn, tất cả đều thu nhận.
Sao ta lại có cảm giác như đang… đem hoàng thượng ra buôn bán vậy? Ta còn đang nghĩ ngợi, thì một nữ t.ử mặc y phục màu thủy sắc lên tiếng:
“Nương nương, lâu như vậy rồi, bụng người vẫn chẳng có động tĩnh gì, Thái hậu nương nương chắc đã sốt ruột lắm.”
Ta theo bản năng ngẩng mắt nhìn nàng ta một cái, ánh nhìn lạnh nhạt hờ hững.
Nếu nàng ta không lôi Thái hậu ra, thì cái tát này của ta đã giáng thẳng lên mặt nàng ta rồi.
Ta xưa nay tính tình ôn hòa, cũng không thích tranh sủng.
Nghĩ lại thì chắc các nàng ta cho rằng ta dễ bắt nạt, nhưng ta cũng chẳng buồn nổi giận.
“Rồi sao?”
Nữ t.ử kia nghẹn lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247488/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.