Ta vừa dứt lời, liền thấy một mảng minh hoàng, Hoàng Phủ Diệp đang đi về phía ta.
Vừa thấy y là chân đã mềm ra, là sao đây? “Hoàng thượng.”
Vân tần và Dung quý nhân đồng loạt gọi.
Ta cũng đứng dậy, quy quy củ củ gọi một tiếng:
“Hoàng thượng.”
Hoàng Phủ Diệp đi thẳng về phía ta, hoàn toàn như không thấy hai người đang quỳ kia, dịu giọng hỏi ta:
“Còn chỗ nào không thoải mái?”
Ta lẩm bẩm một câu: “Chỗ nào cũng không thoải mái.”
Không biết y có phải cố ý hay không, chỉ bất lực cười cười:
“Có cần trẫm bế nàng ra ngoài không?”
Ta khoát tay: “Ở đây nhiều người quá, thần thiếp da mặt mỏng.”
“Ồ?”
Y nhướng mày, nắm lấy tay ta:
“Đêm qua ôm trẫm, đòi trẫm hôn nàng thì sao da mặt không mỏng đi?”
Hai người chúng ta đứng rất gần, giọng nói cũng nhỏ, nên bọn họ nghe không rõ.
Mặt ta lập tức đỏ bừng:
“Thì… thì chuyện đó quyền chủ động nằm trong tay hoàng thượng mà, người không muốn hôn, đẩy thần thiếp ra là xong chứ gì?”
Y mà không cố ý thì ta xin lộn đầu gội tóc.
“Vậy là Tang nhi còn trách trẫm sao?”
Khóe môi Hoàng Phủ Diệp cong lên:
“Không hôn thì uổng.”
Ta nghẹn họng: “Hoàng thượng, người vô lại thế này, mẫu thân người… à không, Thái hậu nương nương có biết không?”
22
Hoàng Phủ Diệp chỉ nhàn nhạt mỉm cười nhìn ta.
Ánh mắt ta vô tình liếc về phía sau, mới thấy hai người vẫn quỳ kia đều đen mặt cả rồi.
Mặt mày cau có làm gì chứ?
Người trẻ vẫn nên cười nhiều một chút.
Nhưng bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247487/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.