Nghe Ngọc Sương cười điên dại lại khiến Duy Thiên càng thêm chán ghét, không một chút thương xót hay thiện cảm: "Cô im miệng đi! Loại phụ nữ tâm cơ hiểm độc như cô nên xuống mồ đi!" Duy Thiên vừa nói bằng ánh mắt tràn đầy rét lạnh vừa bóp cổ Ngọc Sương khiến mặt cô đỏ lựng.
"Bỏ Sương Nhi ra!" Tuấn Đạt nhìn thấy em gái bị khi dễ thì vô cùng đau lòng. "Park Nam Joon! Buông Sương Nhi ra! Nếu không người phụ nữ của mày sẽ chết!" Thấy tình thế không ổn, Tuấn Đạt liền rút khẩu súng ra chĩa vào đầu Bảo My khiến cô xanh mặt, thập phần lo lắng. Là súng đó! Không thể đùa được đâu!
"Thiên! Bỏ cô ta ra! My đang gặp nguy hiểm." Hồ Quang Hiếu và Duy Anh đứng đỏ cố gắng ngăn cản Duy Thiên, nếu không anh sẽ bóp chết cô ta mất!
"Thả cô ấy ra!" Duy Thiên thật sự buông Ngọc Sương ra nhưng cô ta bị anh quăng xuống đất vô cùng mạnh, ánh mắt, ánh mắt vừa cảnh giác vừa lo lắng nhìn về phía Tuấn Đạt đang dí súng vào đầu Bảo My. Ngọc Sương cố gắng chạy lại chỗ anh mình, hợp sức với anh tóm chặt Bảo My, cô ta còn cố gắng bấm móng tay vào cổ tay trắng noãn của Bảo My. Bảo My hoàn toàn có thể cảm nhận được sự trả thù của cô ta, cô ta đâu chỉ dừng lại ở việc bấm móng tay mà còn nữa kìa.
"Anh Đạt! Anh nỡ bắn em sao? Em sẽ chết đó!" Bảo My cố gắng dùng giọng mềm mổng nhất để nói chuyện với Tuấn Đạt dù trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-dua-cua-dinh-menh/2786978/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.