“Sư... Sư phụ, để ta mua nhà sao? Ta làm được không?"
Tô Xán hết sức hoài nghi chính mình hỏi Tô Bằng.
“Được! Có cái gì không được? Cho dù không được, luyện luyện cũng thành được."
Tô Bằng nói, sau đó vỗ vỗ vai Tô Xán nói:
“Chuyện này giao cho ngươi, nhìn thuận mắt thì cứ mua, nhớ kỹ, nhà phải mua thật lớn, dưới hai trăm lượng hoàng kim thì khỏi chọn, có biết không?"
“Hai trăm lượng hoàng kim?"
Tô Xán nghe xong, đầu lập tức to ra một vòng, tiền mà hắn đời này gặp được cộng lại còn chưa nhiều bằng một phần ngàn của hai trăm lượng hoàng kim.
“Làm không xong đừng trở về."
Tô Bằng giả bộ như tức giận, Tô Xán nhìn sắc mặt hắn, rụt rụt đầu, giống như là sắp bị tra tấn, gật gật đầu:
“Được! Ta hôm nay liền sẽ tiêu xài hai trăm lượng hoàng kim này!"
Tô Bằng lúc này mới lộ ra nụ cười, gật đầu nói:
“Được rồi, ngươi đi đến tiền đường tìm Từ bá đi, nói ta cho ngươi đi mua nhà."
“Dạ."
Tô Xán gật gật đầu, cầm kim phiếu, chạy như một làn khói.
Tô Bằng nhìn hắn xuống lầu chạy về phía tiền đường, khẽ cười cười.
Người theo mình càng ngày càng nhiều, loại chuyện thế tục như này, Tô Bằng đã không có gì hứng thú, con người Tô Xán cũng không tính là đần, huấn luyện rồi có lẽ có thể dùng được, Tạ An tới rồi, cũng coi như có một tiểu trợ thủ.
Lắc đầu, Tô Bằng không nghĩ tới những thứ này nữa, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250207/chuong-351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.