Bình sứ ở trên tay Tô Bằng, là Ngưu Nhãn Lệ do hắn giả trang sứ giả phái Hằng Sơn tiếp xúc Hồng Anh đêm đó, mua ở trong cửa hàng thần bí.
Tác dụng của Ngưu Nhãn Lệ, là bôi ở trên mắt, trong một canh giờ có thể thấy linh thể, mỗi một bình có thể sử dụng ba lượt.
Tình cảnh bây giờ, không dùng đạo cụ này, còn đợi tới khi nào?
Mở nắp bình Ngưu Nhãn Lệ ra, bôi vật chất dạng cao trong suốt bên trong lên mắt mình, lập tức, Tô Bằng cảm giác trên mắt giống như thuốc nhỏ mắt mát lạnh, ánh mắt cũng xảy ra biến hóa.
Cả thế giới trong mắt, giống như là bông tuyết tạo thành, phảng phất quan sát xuyên qua thấu kính tam lăng.
Loại cảm giác này kéo dài không đến ba giây, những Ngưu Nhãn Lệ kia dần dần sát nhập vào trong mắt, phía trước thế giới cũng rõ ràng lên.
Từ trước người hắn xem, có thể thấy ánh mắt của hắn lóe sáng, giống như bao hàm nước mắt, ở trong mắt Tô Bằng, bóng đêm phảng phất cũng sáng lên, hắn lúc này giống như mang theo kính nhìn đêm.
Lúc này, hắn thấy rõ, trong cửa thôn thôn hoang phía trước, hai u hồn u ám hơi thành màu đen, trôi lơ lửng ở không trung, mặt đầy vẻ oán độc nhìn mình.
"Đây... Chính là oan hồn?"
Ở trong mắt Tô Bằng, chỉ thấy những linh thể ở cửa thôn này, mỗi con đều cỡ người bình thường, cả người là màu u ám xám xịt, hai chân cách mặt đất chừng một mét, trên mặt của linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250039/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.