Sau khi Tô Bằng nhảy vọt qua lưới điện kia, cũng không quay đầu lại, nhanh chóng phóng về phía dưới núi nhỏ phương bắc.
Mà quân nhân truy kích phía sau, còn đang trong rừng cây nhỏ mặt khác của lưới điện, có mấy người hành động nhanh chóng chạy tới gần lưới điện, nhưng lúc đó Tô Bằng đã chạy ra ngoài hơn bốn trăm mét, mắt thấy sắp biến mất trong tầm sát thương năm sáu bộ súng trường.
Tô Bằng nghe được, sau lưng không ngừng truyền đến tiếng súng trường tấn công, nhưng đạn rơi gần mình càng ngày càng ít, có điều thả lỏng, nội lực bổ sung thể lực của Tô Bằng, hắn dùng một loại tốc độ vượt xa vận động viên trăm mét trên tinh cầu này, nhanh chóng phóng về phía dưới núi nhỏ.
Từ trong trạng thái vừa rồi, Tô Bằng tựa hồ lĩnh ngộ một điểm gì đó, tựa hồ tiềm năng mình mang ra từ trong trò chơi, cứ mỗi lần ở dưới tình huống a-đrê-na-lin tăng vọt, lại thêm bản thân không ngừng từ tự thôi miên, là có thể mở ra.
Hơn nữa trình độ mình mở ra, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tựa hồ còn nhiều hơn cả Triệu Thu, bởi vì Triệu Thu từng nói, hắn chỉ khai phá ra một nửa năng lực trong trò chơi, mặc dù hắn nói có thể không phải là thật, nhưng trạng thái khai phá của Tô Bằng bây giờ, đại khái là ngang mức trong trò chơi, hẳn là đạt được nhiều năng lực hơn so với Triệu Thu.
Cứ như vậy, Tô Bằng một đường chạy như điên, chạy về phía quốc lộ thành phố Trung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250019/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.