Xe của Tô Bằng vừa sát nhập vào trong dòng xe cộ ban đêm của Trung Hải, lúc đang sốt ruột lái về khu biệt thự ngoại ô phía tây, đột nhiên,, điện thoại của hắn vang lên.
Tô Bằng một tay tiếp tục lái, sau đó cầm di động vị trí tay lái phụ, mở ra xem, là điện thoại của tam thúc Tô Minh Pháp.
Nhìn thấy là hắn, Tô Bằng trực tiếp tiếp điện thoại.
"Tam thúc, ta là Tô Bằng, ngươi đang ở biệt thư của ông sao? Ta có chuyện, nói với ngươi và ông..."
Tô Bằng cầm điện thoại, nói với Tô Minh Pháp.
"Cái gì? Ta vừa vặn cũng định tìm ngươi, ta hỏi ngươi, hôm nay có phải ngươi xuất hiện ở trong một nhà xưởng nhỏ ở ngoại ô phía bắc? Còn gặp một người cục quốc an?"
Nghe xong lời của Tô Bằng, Tô Minh Pháp không có trả lời, mà hỏi Tô Bằng dồn dập.
Tô Bằng nghe xong sững sờ, quả thật mình vào lúc tối từng gặp Tôn Thế Giai ở nhà xưởng nhỏ ngoại ô phía bắc, mà Tôn Thế Giai bị mình đánh ngất xỉu, liền cột trong nhà xưng, nhưng mà sao Tô Minh Pháp biết?
"Tam thúc, ta quả thật từng gặp, sao thế?"
Biết mình Tam thúc nếu vội vã hỏi mình như vậy, tuyệt đối không phải bắn tên không đích, Tô Bằng trả lời.
"Hắn đã chết, bị bắn chết".
Thanh âm của Tô Minh Pháp, thoáng cái trở nên trầm thấp, nói với Tô Bằng.
Nghe thấy những lời này, trong lòng Tô Bằng run lên.
"Tôn Thế Giai chết?"
Trong lòng Tô Bằng, lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250018/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.