Trước khi trò chơi xuất hiện, Đường Tâm Quyết vẫn nghĩ rằng những cơn ác mộng kia chỉ là ám ảnh tâm lý sau khi bộ não của cô bị chấn thương.
Nhưng lúc quái vật xuất hiện, ác mộng hóa thành sự thật, cô lại tạm thời cho rằng nhữg cơn ác mộng đeo bám suốt ba năm này là một lời tiên đoán nào đó, một cách spoil tinh tế về những sinh vật bóng tối trong trò chơi.
Mãi đến đêm qua, khoảnh khắc nhìn thấy khói đen trong "Sơn động" cô mới ý thức đến một khả năng hoàn toàn khác...
Ác mộng, ác mộng, chẳng lẽ không phải là hiện thực sao?
"... Ý cậu là suốt ba năm qua, mỗi ngày cậu không chỉ mơ thấy ác mộng, mà là đang tiếp xúc với sinh vật bóng tối, dùng hình thức ác mộng để chiến đấu và chạy trốn với chúng sao?"
Nghe xong, cuối cùng Trương Du tổng kết ra điểm này, nói đến cuối câu giọng cô ấy bỗng chốc cao vút lên.
Sinh vật bóng tối nguy hiểm đến mức nào, bọn họ đã đích thân trải nghiệm qua rồi.
Huống gì ba năm trước Đường Tâm Quyết cũng chỉ là một học sinh cấp ba vừa tốt nghiệp không có dị năng cũng không có đạo cụ! Một khi sảy chân trong ác mộng... Cô ấy không thể tưởng tượng nổi.
Đường Tâm Quyết chớp mắt: "Nếu như coi ác mộng là một hình thức khác của thực tại, vậy chết trong mộng có lẽ sẽ không khiến cơ thể trong thực tại bị tổn thương, nhưng sẽ chết vì cách khác."
Tinh thần chết cũng là chết.
...
Suốt một đêm thức trắng này, Đường Tâm Quyết nhớ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-sinh-ton-trong-phong-ngu-nu-sinh/312047/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.