Kim Văn nhanh nhẹn rời giường rửa mặt, cầm túi sách chạy vội đến tòa nhà giảng dạy nhưng vẫn không kịp giờ vào tiết sáng.
Bình thường nếu có người đến muộn, ba người bạn cùng phòng còn lại sẽ giữ chỗ giúp người đó. Nhưng hôm nay Kim Văn nhắn tin trong nhóm chat chung mấy lần liền mà ba người kia chẳng có phản ứng gì cả.
Cô ấy đành phải len lén mò vào bằng cửa sau, thấy phòng học ngồi đầy người, chỉ có hàng ba từ dưới lên còn một chỗ trống. Đúng lúc mấy nữ sinh ngồi bàn đó ngoảnh đầu lại, Kim Văn thấy gương mặt bọn họ hơi quen quen.
Phải rồi, Kim Văn nhớ ra, bốn người này là bạn học ở phòng 606 đối diện, chỉ là bình thường không hay nói chuyện với nhau nên cô ấy không thể nhớ nổi tên họ.
Kim Văn hơi xấu hổ, đến gần hỏi: "Xin lỗi, chỗ này có ai ngồi chưa?"
Cô gái đầu bàn trông cực kì gầy yếu, làn da trắng xanh thiếu dinh dưỡng. Cô gái nở một nụ cười thân thiện, nhỏ nhẹ bảo: "Cậu ngồi đi."
Cô gái này chắc là một người rất yếu đuối nhỉ, Kim Văn nghĩ thầm.
...
Kim Văn hoàn toàn không tập trung học được.
Cô ấy muốn hỏi bạn cùng phòng trưa nay có ăn cơm chung không, nhưng dù nhắn tin ở nhóm chung hay nhắn riêng đều không có một ai trả lời.
Chuông tan học vừa reo, Kim Văn vội vã xách túi đứng lên, bỗng nữ sinh yếu ớt ngồi cạnh lại níu lấy tay cô ấy: "Đúng rồi, Kim Văn, tớ có việc này muốn hỏi cậu."
"Hả, sao thế?" Chẳng biết tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-sinh-ton-trong-phong-ngu-nu-sinh/312013/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.