Vào tới phòng ngủ, Triệu Uyển Dư đẩy nhẹ, Hoắc Lãng Triết thuận thế ngã xuống giường.
Mặc dù có chút kinh ngạc với việc Triệu Uyển Dư đột nhiên trở nên to gan lớn mật, nhưng Hoắc Lãng Triết vẫn dùng ánh mắt đầy mê hoặc cổ vũ cô.
Vóc dáng của Triệu Uyển Dư thực sự quá mức hoàn mỹ, cô tiến lên, nâng tay nhẹ nhàng vòng qua cổ Hoắc Lãng Triết. Thấy rõ ràng yết hầu của anh nhấp nhô lên xuống, đôi môi căng mọng khẽ kề sát đôi môi mỏng của anh, nhỏ giọng thì thầm:
“Tại sao, anh lại luôn bắt nạt tôi?”
Lời cô vừa nói, khiến lòng Hoắc Lãng Triết nổi lên chút cảm giác đau lòng, sau một khắc, anh chợt cảm giác thấy trên môi vô cùng ấm áp. Càng không ngờ tới Triệu Uyển Dư lại chủ động hôn lên môi anh, cánh tay rắn chắc vừa muốn ôm lấy cô, cánh môi liền bị Triệu Uyển Dư hung hăng cắn mạnh một cái.
“A...” Hàng lông mày kiếm của Hoắc Lãng Triết khẽ cau lại, trầm giọng kêu đau, khoé môi mơ hồ nổi lên mùi máu tanh. Hoắc Lãng Triết nhìn về phía Triệu Uyển Dư, thấy cô lạnh lùng nhếch môi cười thì không khỏi khẽ lắc đầu.
“Mèo con, em thật nhẫn tâm!”
“Nhẫn tâm hay không, kịch hay vẫn còn ở phía sau, anh có dám hay không?”
Nói rồi, Triệu Uyển Dư nhẹ nhàng nửa quỳ nửa ngồi lên thân hình to lớn của Hoắc Lãng Triết.
“Được, hôm nay để mặc cho em xử trí!” Hoắc Lãng Triết nở nụ cười tà.
Nghe vậy, Triệu Uyển Dư chỉ cười nhẹ, liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-nguy-hiem-xin-dung-lun-sau/2946312/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.