Chuyện này là sao vậy? Rõ ràng kết cấu và màu sắc giống nhau, chỉ khác biệt về hình dạng và kích thước, nhưng cái trước đó thì được thu hồi còn cái sau lại không đáng giá?
Thẩm Tiêu xem xét kỹ hơn chiếc vỏ ốc được thu hồi, suy nghĩ trong chốc lát, trong đầu cô chợt nảy ra một suy đoán nào đó.
Cô kìm nén sự thôi thúc muốn thử nghiệm, trước tiên thu lưới đánh cá và đi xung quanh xem có hải sản gì hay không, sau đó mới cầm theo những vỏ ốc nhiều màu sắc mà mình vừa tìm được về hang động.
Trong một góc của hang động, những vỏ ốc nhiều màu được Phương Phương sưu tầm về để làm rèm che vẫn còn chất đống ở đó. Thẩm Tiêu không hề dùng những cái đó mà chỉ dùng của mình, cô dùng đá để đập vỡ mép những chiếc vỏ sò mà mình đã nhặt được, đập cho đến khi kích thước nó nhỏ lại còn gần bằng với chiếc vỏ sò được thu hồi, sau đó mài nhẵn.
Cô không biết cách thức mà trung tâm mua sắm ảo quyết định thu hồi đồ vật là như thế nào, nhưng chắc hẳn nó phải có giá trị. Ngọc trai có giá trị, san hô có giá trị, chiếc vỏ ốc nhiều màu ban đầu được định giá thì xét theo một mức độ nào đó, hẳn cũng có giá trị...
Cụ thể liệu cô có đoán đúng hay không, còn phải chờ sau khi thử xong đã.
Không lâu sau đó mọi người đã nhìn thấy Thẩm Tiêu ngồi mài vỏ ốc, mọi người đều nghĩ do tâm trạng không tốt nên cô mới tìm chút chuyện để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-doi-khat-cau-sinh/948364/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.