“Cô không hiểu đâu.” Anh Tử mang vẻ mặt nói lời thấm thía. “Từ khi nghe xong chuyện lần trước cô kể, chúng nó chính là khoai sọ nướng, bánh khoai sọ, bánh ngọt khoai sọ, bảo bảo đừng sợ, mẹ nhất định sẽ làm cho mấy đứa con cháu đầy đàn.”
Thẩm Tiêu: “…”
Theo khoai sọ từ ỉu xìu đến khỏe mạnh phát triển, trong lúc thời gian bận rộn vô thức đã đến hè.
Trong lúc đó Thẩm Tiêu dẫn theo mấy cô gái trên đảo đan ba lưới đánh cá, để xung quanh hải đảo, bởi vì khoảng cách, chỉ có thể cách hai ngày đi qua thu lưới một lần, cho dù như thế, dựa vào mấy lưới đánh lưới kia, trong một tuần, sáu người bọn họ vẫn có thể thu được một lần cá, nếu may mắn có thể liên tục hai, ba ngày đều có thu hoạch.
Ngoại trừ phương diện ăn ra, Dương Hoằng cũng cố ý dành chút thời gian dùng nhánh cây làm bức tường gỗ trong sơn động cho bọn họ, ngăn cách thành trong ngoài, bên trong là cho năm cô gái ở, anh ta ở gian ngoài, tránh khỏi không ít tình huống xảy ra.
Mặt khác vì để đề phòng nước mưa chảy vào, bọn họ còn ở bên ngoài sơn động dùng trúc, cỏ khô và lá chuối tây làm lều tránh mưa, lều tránh mưa có diện tích rất lớn, phía dưới có bếp lò và củi lửa, những con cá bị ướp muối kia cũng bị treo ở dưới mái hiên hóng gió, lúc nào muốn ăn cũng rất tiện.
Theo phương diện ăn ở của bọn họ dần dần được cải thiện, có chút vấn đề cũng chậm rãi nổi lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-doi-khat-cau-sinh/948358/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.